Cuộc sống không ai là hoàn hảo, cũng không có niềm vui
nào là thực sự trọn vẹn. Đừng quá đặt tâm ngưỡng mộ kẻ khác, bởi mỗi người đều
có nỗi niềm riêng mà không thể nói với ai.
Có một câu chuyện ngụ ngôn…
Heo nói rằng giá như cho tôi sống thêm một
đời nữa, tôi phải làm một con bò, công việc tuy có vất vả mệt một chút, nhưng
danh tiếng tốt, được con người yêu mến.
Bò thì nói giá như cho tôi được sống thêm một
cuộc đời nữa, tôi phải làm một chú heo, ăn no rồi ngủ, ngủ đủ lại ăn, không mất
sức, không toát mồ hôi, cuộc sống sướng như tiên.
Chim ưng nói giá như cho tôi sống lại một lần
nữa, tôi phải làm một con gà, khát có nước, đói có gạo, ở có chuồng, lại còn có
người bảo vệ.
Gà nói giá như cho tôi sống lại thêm một lần
nữa, tôi phải làm một con chim ưng, có thể bay lượn trên thiên không, vân du tứ
hải, tùy ý bắt thỏ giết gà.
Điều này kỳ thực cũng giống như việc con
người cứ mãi muốn làm người khác, rất ít người mong muốn làm chính mình
Chúng ta thường không ý thức được rằng
chúng ta đi ngưỡng mộ những thứ người khác nắm giữ một cách không tự chủ, ngưỡng
mộ công việc của người khác, ngưỡng mộ con trẻ ưu tú của người khác, ngưỡng mộ
chiếc xe mới của người khác.
Hôm nay trông thấy Trương Tam mua một ngôi
nhà mới, liền ôm lòng oán giận người chồng không có bản sự; ngày mai trông thấy
gia đình Lý Tứ mỹ mãn, liền cảm thấy bản thân mình đã gặp phải người không tốt
đẹp. Mà bỏ quên đi một điều rằng chính bản thân chúng ta cũng là đối tượng ngưỡng
mộ của người khác.
Người khác có lẽ đang ngưỡng mộ bạn có tài
hoa, ngưỡng mộ những tháng ngày an nhàn của bạn, hoặc đứa con của bạn thân thiết
dễ gần, chỉ là bạn không biết mà thôi. Trái lại, bạn cũng không biết đối tượng
bạn đang ngưỡng mộ ấy có thể đang có rất nhiều áp lực của nợ nần, hoặc ẩn chứa
trong lòng từng khúc đoạn thương tâm của quá khứ mà không thể nói ra.
Hỏi có mấy ai mà thực sự có thể nhìn thấy
những biến cố sau những hào quang của người khác?
Bạn từ bên ngoài mà nhìn người ta thì chỉ
có thể nhìn thấy được phần bề ngoài, ai cũng đều cảm thấy là người khác xem ra
tốt hơn mình. Và người khác cũng chỉ nhìn thấy phía bề ngoài của bạn. Họ không
biết được nội tại trong bạn, có lẽ bạn chỉ là gượng cười cho vui, họ cũng không
biết.
Trước đây tôi thường ngưỡng mộ một vài đồng
nghiệp thường hay có thể đi họp ở nước ngoài, tưởng tượng cảnh họ không cần phải
dùng tới đồng tiền bản thân bỏ ra lại có thể đi đây đi đó du ngắm cảnh ở nước
ngoài.
Sau này khi đến lượt chính bản thân mình nếm
trải, mới vỡ lẽ thấy rằng sự tình đều không phải là như thế, ngồi máy bay đường
dài không những ăn uống không được tốt, ngủ không ra gì, miệng khô lưỡi rát, lại
còn lưng đau eo mỏi nữa, ngần đó đã đủ mệt người rồi, hơn nữa một khi vừa trở về
lại còn cần làm báo cáo.
Cho nên, đừng chỉ nhìn sự tình phía trên bề
mặt, con người đều thích sĩ diện, đều muốn một mặt thổi phồng triển thị bản
thân mình với người ta, hỏi rằng có mấy ai mà thực sự có thể nhìn thấy những biến
cố sau lưng những hào quang của người khác?
Họ có phiền não của họ, bạn có hạnh phúc của
bạn
Hạnh phúc giống như con người uống nước, ấm
lạnh tự mình biết. Bạn không phải là tôi, làm sao thấu hiểu được con đường tôi
đi qua khổ đau hay an lạc.
Bạn thấy người bạn cùng học có kết quả học
tập tốt mà khởi sinh tâm ngưỡng mộ, nhưng bạn có biết họ mỗi ngày đều cần tận lực
đầu óc, ra sức suy nghĩ, ngày đêm rùi mài như thế nào?
Bạn ngưỡng mộ một ngôi sao, minh tinh có
thân hình yêu kiều chuẩn đẹp nào đó, nhưng bạn có biết cô ấy luôn tính toán chi
ly đến từng cm, ăn kiêng ăn cữ giữ dáng, hơn nữa có khi mỗi ngày chỉ ăn có một
bữa không?
Bạn ngưỡng mộ một người nào đó nắm giữ được
nhiều thứ, nhưng điều này lại đại biểu họ phải đảm nhận nhiều trách nhiệm và
nguy cơ gấp bội so với một người bình thường.
Bạn ngưỡng mộ một người nào đó có thể tự do
tự tại đi du lịch tới khắp các nơi mà không bị gò bó câu thúc, nhưng điều ấy biểu
thị trạng thái không có nghề nghiệp cố định tại chính nơi cư trú của người ấy,
nếu không hầu bao cũng sẽ ngày càng vơi mỏng bởi vì lộ phí chi tiêu, không phải
sao?
Mỗi một sự kiện đều có hai mặt giống như tiền
tệ vậy, vừa có mặt chính diện vừa có mặt phụ diện. Khi chúng ta ngưỡng mộ người
khác chúng ta đồng thời cũng không nhìn thấy phía sau lưng của họ, cũng như những
nỗi đau với muộn phiền trong lòng họ không để lộ cho người khác biết.
Cuộc sống không có ai là hoàn hảo, cho nên
không cần phải ngưỡng mộ người khác. Chỉ cần hiểu rằng, họ có phiền não của họ,
bạn có hạnh phúc của bạn. Hạnh phúc của người khác chúng cùng bạn vô can, không
có liên can gì, nếu như bạn biết bản thân mình cần gì, vậy thì chính là sẽ
không cần ngưỡng mộ hạnh phúc của người khác; nếu như bạn không biết bản thân
mình cần gì, vậy thì cho dù bạn đã đạt được hạnh phúc, nhưng vẫn cảm thấy không
đủ.
Thử làm phép nghĩ, ví như Trương Tam chỉ
ngưỡng mộ sự nghiệp của Lý Tứ, còn Lý Tứ chỉ ngưỡng ngộ gia đình của Trương
Tam, như vậy thì làm sao có thể hạnh phúc, vui vẻ được?
Khắc phục sự đố kỵ cùng sự ngưỡng mộ như thế
nào?
– Biến họ thành hình mẫu kích lệ chính
mình. Đối với người ưu tú, chính là thưởng thức người ưu tú. Cải biến thái độ,
tâm thái của bản thân mình, có người tốt hơn so với bạn thì khen ngợi tán dương
họ, khẳng định họ, bạn không cần phải thi thố so đo hơn thua với họ, nhưng chí
ít giữa bạn cùng họ có mối quan hệ tốt, thì có thể học hỏi được từ họ, không phải
sao?
– Đi tìm người ta mà hỏi: “Bạn hạnh phúc
không?”. Trên thế giới này đều không ai thập toàn thập mỹ, một vài người mà
chúng ta gọi là ngưỡng mộ kia, họ đồng thời cũng đang chịu đựng những thứ không
như ý.
– Tự hỏi chính mình: “Ta vì sao ngưỡng mộ họ?”.
Cái giá của ngưỡng mộ người khác, thường chính là bỏ quên, đánh mất đi chính
mình. Tại sao không để mình trở thành đối tượng ngưỡng mộ của người khác?
Đăng nhận xét